Chờ cả hồi lâu mà không thấy lão quỷ Gia Cát lên tiếng, tôi không kiềm được mở miệng hỏi lão:

- Nhưng mà sao?

Lão lại đấu tranh thêm một lúc nữa, cuối cùng cũng trả lời:

- Haiz, để ta nói thật vậy, cái thứ có thể đối phó với gương luân hồi còn khó tìm hơn cả gương luân hồi nữa. Đã cách đây hơn hai trăm năm, bây giờ cậu hỏi ta, ta cũng không biết được.

- Ông cũng không biết? Vậy đó là thứ gì vậy? Ông đừng ngại nói ra, nói không chừng chúng ta sẽ có cơ hội tìm được.

Tôi ngẩng đầu nhìn lão và nở một nụ cười rất chân thành.

Lão quỷ Gia Cát lại thở dài, lắc đầu bảo:

- Nói thì dễ làm mới khó, nguồn gốc của bảo vật kia còn bí ẩn hơn cả gương luân hồi. Ngay cả ta cũng chưa từng nhìn thấy...

Mặt tôi tĩnh rụi nhìn lão, thầm cười trong lòng, lão quỷ Gia Cát đúng là có thể diễn như thật. Ngày hôm qua rõ ràng là Thường Khánh đã kể lại chân thật quá trình của năm đó, bảo vật có thể đối phó với gương luân hồi chính là do lão quỷ Gia Cát mang đến, hơn nữa lúc đó còn đặt trong quan tài, lão lại có thể ở đây làm ra vẻ ngu ngơ.

Lão quỷ Gia Cát vẫn tiếp tục nói, lão ngẩng đầu, dường như cố gắng đang suy tư về điều gì đó, rồi lại cau mày, nói như không có chủ đích:

- Hình như tôi nhớ ra, bảo vật đó, chắc hẳn là….... Ôi, kỳ thực nói ra cũng chẳng để làm gì, có điều, nhưng mà……... nếu cậu có cơ duyên, cũng không chừng…..... thôi được, thứ đó…... nếu muốn tìm được, để ta nói cho cậu. Cậu biết Thiên Thư Lỗ Ban chứ?

Lão rề rà chậm chạp, câu văn cũng lủng củng không đầu không đuôi cuối cùng cũng vắt được một câu hữu ích, Thiên Thư Lỗ Ban.

Tim tôi nhảy dựng lên, tới rồi tới rồi, Thiên Thư Lỗ Ban, quả nhiên nó có liên quan như tôi dự đoán!

- Thiên Thư Lỗ Ban? Tôi đã từng nghe nói qua, có bản thật có bản giả. Bản thật hình như có tên Vô Tự Thiên Thư gì gì đó……....

Tôi cũng không nói thật với lão, đè nén cơn nhảy loạn trong lòng mà vừa nói vừa nhìn lão quỷ Gia Cát.

Lão vỗ đùi:

- Chính xác! Chính là Vô Tự Thiên Thư do tổ sư gia Lỗ Ban truyền lại, nhưng chắc cậu cũng biến Vô Tự Thiên Thư năm đó hoàn toàn không được truyền cho một người mà là rất nhiều đồ đệ, đám đệ tử này tốt xấu lẫn lộn, và cuối cùng cũng là một mớ hỗn độn (loạn cả lên), khiến sách nhái của Lỗ Ban Thiên Thư được lưu hành khắp nơi nhưng trái lại không một ai biết bản thật. Hàng nghìn năm nay cũng vô cùng ngao ngán.

Tôi nghe trong lời lão nói có chút thương cảm, rung đùi đặc ý, thở dài liên tục, thế là mở miệng hỏi tiếp:

- Thế nào, tôi nghe ý này, quyển Thiên Thư Lỗ Ban này, lẽ nào có liên quan gì đến bảo vật kia, lão già ông, hẳn là biết cuốn Thiên Thư Lỗ Ban đang nằm ở đâu?

Lão quỷ Gia Cát lắc đầu thở thở, vuốt ve con sói lớn đang ngồi xổm bên cạnh, con sói cũng không phát ra tiếng động nào, ngoan ngoãn nằm xuống, xem ra chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi lão cũng đã thuần hóa được con sói này. Nói ra cũng kỳ lạ, một người một sói đều là quỷ hồn cả nhưng mà nhìn tình trạng đó so với lúc còn sống cũng không khác biệt là bao.

Nói ra câu đó như thế nào nhỉ, kỳ thực cái chết chỉ là một dạng tồn tại khác thôi sao?

Tiểu Bạch ngồi bên cạnh cắt ngang lời nói:

- Nếu ông biết thì mau nói cho chúng tôi biết đi chứ, nếu không thì một lát nữa xe phải rời đi rồi.

Lão quỷ Gia Cát sững sờ:

- Xe gì? À à, ta biết rồi, các cậu thuê xe đến mà, khụ khụ, thôi được, ta cũng không vòng vo nữa, người quang minh chính đại như chúng ta không ngồi lê đôi mách, Gia Cát Khổng Minh ta minh bạch rõ ràng, có một nói một, có hai nói hai…….

- Vậy thì ông mau nói đi!

Tôi đồng thanh với Tiểu Bạch

- Ờm, được rồi, được rồi, thực ra……... điều tôi muốn nói là Thiên Thư Lỗ Ban bản gốc, đã rơi vào tay một người mang họ La-người kế thừa của Lỗ Ban từ rất lâu rồi.

Ngay khi lão quỷ Gia Cát nói câu này, tôi lập tức sũng sốt, buột miệng thốt lên:

- Họ La? Sao lại không phải họ Dương...

Lão quỷ Gia Cát liếc nhìn tôi:

- Cậu nói cái gì? Họ Dương? Tại sao phải là họ Dương?

Biết mình lỡ lời, tôi vội ngậm miệng lại, lắc đầu chối:

- Không có gì, không có gì đâu, ý tôi là người kế thừa Thiên Thư của Lỗ Ban, tại sao lại là họ La? Chẳng phải tên thật của Lỗ Ban là Công Du Ban sao?

Lão quỷ Gia Cát dường như không để ý đến gì, nói tiếp:

- Thế thì đã sao, truyền nhân của Lỗ Ban, nhưng không phải là hậu duệ của Lỗ Ban. Chản lẽ họ La có vấn đề gì sao?

- Không sao không sao, ông cứ tiếp tục đi, đầu óc tôi vừa bị chuột rút...

Tôi vừa cười vừa nói.

- Ừ… Ta vừa nói tới đâu rồi?

Lão quỷ Gia Cát hỏi.

- Thiên Thư Lỗ Ban rơi vào tay một người thừa kế Lỗ Ban mang họ La.

Tiểu Bạch nhắc lại

- Đúng đúng, Thiên Thiên Lỗ Ban được truyền lại cho người họ La, về sau thì truyền từ đời này sang đời khác, chẳng qua là chỉ truyền cho đồ đệ không truyền cho con, vì không muốn người trong nhà bị Thiên Thư Lỗ Ban nguyền rủa, đoạn tử tuyệt tôn. Chỉ là cứ thế này, sau một thời gian dài truyền thừa đã hoàn toàn mất tích, không còn dấu vết, những thế hệ sau này muốn tìm lại Thiên Thư của Lỗ Ban cũng không bao giờ tìm được nữa nên chỉ có thể mặc những bản sao nhái đó lưu truyền mà thôi.

Lão quỷ Gia Cát thở dài kể tiếp:

- Chẳng qua là trùng hợp, có một năm khiến ta biết được một sự việc, cho nên ta mới nói, ta nơi ở của Thiên Thư Lỗ Ban, ta biết. Vậy sự việc đó là gì? Chính là, một trong những truyền nhân của Lỗ Ban, anh ta mang theo bản chính của Thiên Thư Lỗ Ban gia nhập một tổ chức có tên gọi là Yếm Thăng Sư, cậu biết Yếm Thăng Sư không? Vào thời cổ đại, nó còn được gọi là Mộc Công Yếm Thăng. Trên thực tế, đây là một thuật ngữ chung cho hầu hết tất cả Yếm Thăng Thuật đều được bao gồm ở bên trong, mà người thừa kế của Lỗ Ban sau khi gia nhập tổ chức Yếm Thăng Sư, ban đầu Yếm Thăng Sư nhỏ chỉ đánh nhỏ, nhưng từ đó về sau ngày càng hùng mạnh, ngày càng rối ren và trở nên mất kiểm soát.

Những gì lão kể thật xuất thần, sống động vô cùng, hệt như một người kể chuyện, nhưng tôi lại nghe đến mụ mị cả người. Những gì lão kể vừa rồi, một người thừa kế của Lỗ Ban, cùng với bản chính của Lỗ Ban Thiên Thư, gia nhập vào Yếm Thăng Sư? Ôi trời ơi, đó chẳng phải là tổ chức của Y Thăng đó sao, truyền nhân Lỗ Ban, Lỗ Ban Thiên Thư, Yếm Thăng Sư……

Tôi bỗng chốc nhớ ra. Khi tôi ở nhà của Dương Thần, chẳng trách Y Thăng tìm đến tận cửa vài lần luôn miệng nói rằng Thiên Thư của Lỗ Ban là của bọn họ. Lúc đó tôi còn rất tức giận. Hắn ta thấy cái gì tốt cũng đều bảo là của nhà hắn, ai ngờ lại thực sự là của hắn……

Tôi vội đưa tay ngăn không để lão quỷ Gia Cát tiếp tục ba hoa nữa, thẳng thắn hỏi lão:

- Ông có thể nói thẳng chỗ quan trọng, vừa rồi đã nói nhiều như thế, Thiên Thư của Lỗ Ban, truyền nhân của Lỗ Ban. Cái đó có liên quan gì đến món pháp bảo có thể khắc chế gương luân hồi?

Lão quỷ Gia Cát nở nụ cười bí hiểm:

- Vậy là cậu không biết rồi. Pháp bảo đó chỉ có thể được sử dụng bởi truyền nhân chân chính của Lỗ Ban mà thôi, người đã học được Thiên Thư Lỗ Ban mới có thể sử dụng. Cậu nghe cho kỹ đây, thứ đó được gọi là “Phi Đao Trảm Tiên”

Lão đột ngột nói ra bốn chữ này với tôi, tim tôi nhảy thình thịch, Phi Đao Trảm Tiên, quả nhiên là Phi Đao Trảm Tiên!

- Thế thứ đó đang ở đâu?

Tiểu Bạch đột nhiên cướp lời hỏi, giọng nói đầy thận trọng, trong giọng nói có pha chút sự phấn khích, như thể cậu ấy vừa nghe được một thứ gì đó thú vị, sợ rằng sẽ bị người khác biết được.

Lão quỷ Gia Cát lại liếc cậu ấy một cái, lắc đầu đáp:

- Nhóc con, nếu ta biết, ta còn nói chuyện với các cậu lâu như thế này à? Muốn tìm được Phi Đao Trảm Tiên, trước tiên phải tìm được người kế thừa của Lỗ Ban, nhưng mà giữa biển người mênh mông này, muốn tìm truyền nhân bí ẩn nhất của Lỗ Ban trong thiên hạ này, khó khó khó…….

Nhìn lão lắc đầu nguầy nguậy, tôi thật muốn cười, truyền nhân Lỗ Ban quả thật là thần bí, nhưng hết này đến lần khác lại trùng hợp đến vậy, trong chốn u minh sớm đã định trước, tôi và truyền nhân một đời này của Lão Ban vốn là bạn tốt của nhau.

- Lão ca, theo những gì ông vừa nói thì truyền nhân của Lỗ Ban có thể là Yếm Thăng Sư sao? Dù sao thì ông nên đưa tôi phạm vi, tôi sẽ dốc sức tìm kiếm.

Tôi tiếp tục khách sáo.

- Không, không, không, mặc dù năm xưa thế hệ một đời của Lỗ Ban đã gia nhập Yếm Thăng Sư, truyền lại rất nhiều điều hay lẽ phải từ Thiên Thư, nhưng sau này có rất nhiều chuyện lộn xộn đã xảy ra giữa Yếm Thăng Sư, về sau càng chia năm xẻ bảy. Sau khi Truyền nhân của Lỗ Ban đó đã truyền qua nhiều đời, ông ta liền rời khỏi tổ chức của Yếm Thăng Sư chẳng còn biết tung tích, phải nói rằng, hơn hai trăm năm trước đây ta cũng đã từng gặp truyền nhân của Lỗ Ban, sau đó cũng không biết nữa.

Lão quỷ Gia Cát nói xong, Tiểu Bạch lại hỏi lão:

- Về sau ông sao lại không biết? Không phải ông rất có năng lực hay sao?

Lão quỷ Gia Cát đảo đảo hai mắt:

- Nói nhảm, chả phải sau này ta đã chết rồi à….

Tiểu Bạch rụt cổ lại không nói gì nữa, ta vội hỏi lão quỷ Gia Cát:

- Vậy truyền nhân Lỗ Ban mà người biết, tên học là gì? Tôi sẽ tìm được manh mối tìm hắn

Thật ra lúc này tôi dám chắn 90% là người họ Dương, nhưng tôi vẫn muốn xác nhận thêm một bước nữa, vốn tưởng lão sẽ nói ra nhà học Dương, nhưng thật không ngờ lão quỷ Gia Cát lại nói:

- Người đó tên là Y Bại………

Trong khoảnh khắc đó tôi như chết lặng. Đây là, cha của Y Thăng mà?

 

0.42106 sec| 2430.125 kb